”Anyone can love a rose, but it takes a lot to love a leaf. It’s ordinary to love the beautiful, but it’s beautiful to love the ordinary”
[Someone]
”Ai cũng có thể yêu được hoa hồng, nhưng không phải ai cũng yêu được lá. Yêu người đẹp thì bình thường thôi, nhưng có thể yêu cả người không đẹp, điều đó mới đẹp làm sao.”
[Translated by the-lady-of-february | August 24th, 2014]

Anyone can love a rose, but it takes a lot to love a leaf. It’s ordinary to love the beautiful, but it’s beautiful to love the ordinary

[Someone]

”Ai cũng có thể yêu được hoa hồng, nhưng không phải ai cũng yêu được lá. Yêu người đẹp thì bình thường thôi, nhưng có thể yêu cả người không đẹp, điều đó mới đẹp làm sao.”

[Translated by the-lady-of-february | August 24th, 2014]

:(

Hôm nay vào message, thấy có thư mới, vui mừng nghĩ có fanmail, mở ra thì lại là phần tiếp của tư vấn tâm lý. O.o

Mình có nói mình mở chuyên mục đó đâu mà :(

Bầu trời quận 7 sáng nay. Trông cứ như vừa có một vụ nổ lớn xảy ra và những lưới lửa còn chưa dứt hẳn vậy. #vscocam #sky #explosion #amazing

Bầu trời quận 7 sáng nay. Trông cứ như vừa có một vụ nổ lớn xảy ra và những lưới lửa còn chưa dứt hẳn vậy. #vscocam #sky #explosion #amazing

”Tại sao ta chọn người này? điều giản đơn quá màcó một người chờ ta sau một ngày mệt mỏicó một người thấm ướt khăn và lau dùm đôi bàn tay dính bụicó một người giặt phai một mùi hương trên áo mà không cần hỏimùi hương ấy đến từ đâu?”
[Nguyễn Phong Việt]

Tại sao ta chọn người này? điều giản đơn quá mà
có một người chờ ta sau một ngày mệt mỏi
có một người thấm ướt khăn và lau dùm đôi bàn tay dính bụi
có một người giặt phai một mùi hương trên áo mà không cần hỏi
mùi hương ấy đến từ đâu?

[Nguyễn Phong Việt]

”Chúng ta vẽ trái tim bằng một đường thẳng chạy về phía mênh môngnhư một quãng đời đã lấp đầy hạnh phúcnhư một cái nhìn dành riêng cho sự bình yên nơi lồng ngựcnhư một lời nguyện cầu không cần nói nhiều đến niềm tin sẽ làm người lương thiệnvì mình sống cho nhau…Những ngày dỗi hờnchúng ta vẽ trái tim bằng một con đường ngắn hơn cả giấc chiêm baorồi co ro như đứng trong ngày mưa lạnh lẽonhìn những cô đơn cứ nhiều dần lên thành cơn bãokhông ai nhìn ai dù chỉ là qua vai áo…cuộc đời lặng im!Những ngày tuyệt vọngchúng ta vẽ trái tim bằng những đường gấp khúc tối tămnhững rối bời đi ra từ ánh mắt…có thể cúi xuống nhìn vào bàn chân cũng không còn là việc đơn giảnđể biết mình muốn bước đi cùng một con đường hay chào nhau trên một lối đi khácmà lòng thản nhiên…Những ngày bình thườngchúng ta vẽ trái tim với đúng hình dáng thân quencùng nhịp đập sáng trưa chiều tốinhững yêu thương không cần phải vộinhững quan tâm không cần phải nóibên tai mỗi người…Những ngày xa lạ(đột nhiên thôi…)chúng ta vẽ trái tim bằng giọt nước mắt đau đớn nhất dưới bầu trờikhóc cho mình thiệt thòi hơn người khác…khóc cho mình đã làm gì để phải mang một tâm hồn mất mátkhóc cho mình phải chọn một tình yêu ngỡ là đơn giảnkhóc cho riêng mình…vì tội cho mình nhiều hơn!Những ngày đã đi quachúng ta vẽ trái tim với bảng màu dành cho nỗi buồnvẽ từ sớm mai cho đến đêm trời tối mịtvẽ ngay cả trong khi vui hay lúc lòng cô đơn nhấtcho đến khi nào mới giật mình ngơ ngácmình đang dần đánh mấtcuộc đời riêng của trái tim…?Có khi nào chúng ta đang vẽ cuộc đời mìnhbên ngoài những bình yên?”
[Nguyễn Phong Việt]

Chúng ta vẽ trái tim bằng một đường thẳng chạy về phía mênh mông
như một quãng đời đã lấp đầy hạnh phúc
như một cái nhìn dành riêng cho sự bình yên nơi lồng ngực
như một lời nguyện cầu không cần nói nhiều đến niềm tin sẽ làm người lương thiện
vì mình sống cho nhau…

Những ngày dỗi hờn
chúng ta vẽ trái tim bằng một con đường ngắn hơn cả giấc chiêm bao
rồi co ro như đứng trong ngày mưa lạnh lẽo
nhìn những cô đơn cứ nhiều dần lên thành cơn bão
không ai nhìn ai dù chỉ là qua vai áo…
cuộc đời lặng im!

Những ngày tuyệt vọng
chúng ta vẽ trái tim bằng những đường gấp khúc tối tăm
những rối bời đi ra từ ánh mắt…
có thể cúi xuống nhìn vào bàn chân cũng không còn là việc đơn giản
để biết mình muốn bước đi cùng một con đường hay chào nhau trên một lối đi khác
mà lòng thản nhiên…

Những ngày bình thường
chúng ta vẽ trái tim với đúng hình dáng thân quen
cùng nhịp đập sáng trưa chiều tối
những yêu thương không cần phải vội
những quan tâm không cần phải nói
bên tai mỗi người…

Những ngày xa lạ
(đột nhiên thôi…)
chúng ta vẽ trái tim bằng giọt nước mắt đau đớn nhất dưới bầu trời
khóc cho mình thiệt thòi hơn người khác…
khóc cho mình đã làm gì để phải mang một tâm hồn mất mát
khóc cho mình phải chọn một tình yêu ngỡ là đơn giản
khóc cho riêng mình…
vì tội cho mình nhiều hơn!

Những ngày đã đi qua
chúng ta vẽ trái tim với bảng màu dành cho nỗi buồn
vẽ từ sớm mai cho đến đêm trời tối mịt
vẽ ngay cả trong khi vui hay lúc lòng cô đơn nhất
cho đến khi nào mới giật mình ngơ ngác
mình đang dần đánh mất
cuộc đời riêng của trái tim…?

Có khi nào chúng ta đang vẽ cuộc đời mình
bên ngoài những bình yên?

[Nguyễn Phong Việt]